Sách ebook được sưu tầm từ Internet, Bản quyền sách thuộc về Tác giả & Nhà xuất bản

Cốt Cách Phụ Nữ

Đồ Tốt Thì Không Dùng Chung Mà Đàn Ông Tốt Thì Không Dành Cho Cả Thiên Hạ

Tác giả: Huyền Trang Bất Hối

Cơn mưa đổ xuống như trút nước, sấm chớp cứa những vệt dài trên nền trời. Tiếng bước chân vội vã, trên tay là những túi đồ ăn còn nóng hổi, đứng trước cửa nhà anh, cô phủi những hạt mưa trên áo, mái tóc ướt nhẹp.

Trước khi đến cô đã gọi cho anh nhưng không được, lúc nãy anh nói rằng anh rất mệt, người không được khỏe, mai anh sẽ qua chỗ cô. Nghe giọng nói mệt mỏi của anh, cô gọi lại mà anh không bắt máy. Cô đã mua đồ ăn và thuốc, đứng trước cửa nhà anh, bấm gọi một lần nữa mà điện thoại báo thuê bao không liên lạc được.

Cô không có khóa cửa, chuông nhà anh hỏng một tuần nay mà chưa sửa vì anh rất bận. Cửa căn hộ của anh có hệ thống cách âm nên có gọi cũng vô ích. Đột nhiên cô đặt ta lên nắm cửa vặn thử, lúc này cô mới phát hiện cửa không khóa. Cô thở một hơi dài rồi đi vào, thật may, nếu không cô chẳng còn cách nào khác đành phải trở về.

Đặt đồ ăn và thuốc xuống bàn, cô vào bếp lấy bát đổ cháo ra rồi pha một ly trà ấm. Xong xuôi cô mới đi vào phòng ngủ gọi anh dậy. Lúc đặt tay lên cánh cửa, trong lồng ngực cô như có thứ gì đó đang gào thét, nỗi bất an chưa từng có bỗng hiện lên. Cánh cửa vừa hé mở, cô như chết đứng.

Tiếng rên rỉ của phụ nữ vang lên trầm đục, hơi thở dốc của người đàn ông bao trùm cả căn phòng. Sự dơ bẩn nhuốm màu tất cả. Từ phía sau, cô thấy tấm lưng trần quen thuộc, cô nhìn thấy được sự phối hợp nhịp ngàng của hai người họ.

Đôi tay trắng nõn siết càng chặt, cô cắn môi để không bật khóc rồi nhẹ nhàng đóng cửa, chua chát nhếch miệng. Hóa ra nỗi lo lắng của cô là thừa.

Trước khi rời đi, cô tháo chiếc nhẫn trên tay đặt xuống bàn, tiện tay rút trong túi xách ra một tờ giấy, cô viết những dòng chữ kiên định bằng nét bút cứng cáp:

“Đồ tốt thì không dùng chung mà đàn ông tốt thì không dành cho cả thiên hạ, anh không phải đàn ông tốt, tôi không cần anh. Tạm biệt.”

Cho đến khi cánh cửa khép lại, giọt lệ duy nhất rơi xuống rồi lẳng lặng biến mất như chưa từng xuất hiện. Nhìn cô vẫn kiên cường là thế, vẫn mạnh mẽ là thế nhưng ai biết, ai hiểu rằng, trái tim đau đến cùng kiệt.

Tình yêu của cô, thứ tình yêu cô mang hết cả nhiệt huyết, mang hết cả nông nổi ra để bất chấp, cuối cùng cô thua, cô thua trong chính tình yêu của mình.

Năm năm sau.

Cô với lấy túi xách để trên bàn, vuốt lại mái tóc dài, chậm rãi sải bước ra khỏi nhà. Bên ngoài, chiếc xe đen tuyền như một con thú săn mồi đang chờ sẵn, cô bước tới, khóe môi nở một nụ cười diễm lệ.

Anh vòng tay ôm lấy eo cô, cúi đầu đặt một nụ hôn nhẹ lên vầng trán sáng bóng. Nụ hôn dịu dàng mà ngọt ngào.

Cô bật cười: “Mình đi thôi, nếu không thì trễ mất.”

Anh gật đầu, mở cửa xe cho cô, giọng trầm ấm vang trên đỉnh đầu cô: “Cô bé ngốc, lúc nào cũng lo xa.”

Anh là người đàn ông tuyệt vời, anh dịu dàng, ấm áp, cũng là người đàn ông khiến cô quên đi quá khứ sau năm năm dằn vặt. Từ khi anh xuất hiện, những tổn thương xưa cũ cô cũng chưa từng nhớ đến, chưa từng có cảm giác đau đớn.

Là anh, vì anh xuất hiện, cô mới biết tình yêu vốn dĩ vẫn đẹp như thế, chỉ cần bản thân không mất đi niềm tin vào tình yêu, nhất định sẽ lại gặp một người yêu mình nhiều hơn thế.

Hai người đến một nhà hàng nằm ở khu trung tâm, hôm nay là sinh nhật bạn anh, ban đầu cô không định đi cùng vì cô không thích nơi đông người và cô không quen ai, nhưng vì anh nói cô cần phải làm quen dần với bạn bè anh nên cô đã đồng ý đi.

Hai người nắm tay nhau sải bước vào bên trong nhà hàng, trông họ thật đẹp đôi.

“Đến muộn rồi nhé.” Một cô gái trẻ trung đứng lên khỏi bàn ăn, vỗ vào vai anh nói chuyện vui vẻ.

Anh cười, nâng túi quà trên tay lên: “Quà đây nhé bạn già.”

“Ok, đây là bạn gái, đúng không?” Bạn anh nhiệt tình hỏi.

Cô gật đầu lịch sự: “Chào chị.”

“Được rồi, ngồi xuống đi, ăn tự nhiên nhé, đừng ngại.”

Cô cùng anh ngồi xuống bàn. Trên bàn ăn ngoài cô và anh còn có ba người nữa, đều là nữ, cô mỉm cười lịch sự, tất cả đều đáp lại bằng những câu nói đùa vui vẻ.

Chỉ riêng cô gái ngồi đối diện anh, từ khi cô và anh xuất hiện, cô đã nhận ra vẻ không thoải mái của cô ta, nhưng với người không thích mình, cô không việc gì phải bận tâm.

“Đây là Lê Vi, em gái kết nghĩa của anh.” Anh giới thiệu cô gái ngồi đối diện.

Cô mỉm cười, không lên tiếng, nếu đối phương không hài lòng với cô thì tên cô ta có là gì đi nữa cô cũng không cần biết.

Bữa ăn diễn ra rất náo nhiệt, sau đó mọi người đưa ra yêu cầu đi club, cô không thích những nơi náo nhiệt, với lại đêm qua cô phải thức muộn vì công việc nên hôm nay hơi mệt.

“Em về trước được không, em hơi mệt.” Cô nói khẽ vào tai anh, giọng dịu dàng như nước.

Anh cúi đầu nhìn cô, mỉm cười, giơ tay vuốt tóc cô. Anh nói gì vào tai bạn mình, nghe xong bạn anh nhìn cô cười, cô cũng lịch sự đáp trả. Anh cầm túi xách giúp cô.

“Đi thôi, anh đưa em về.”

Cô bối rối xua tay: “Không cần đâu, anh cứ đi cùng mọi người, em đi taxi được rồi.”

Anh bật cười, cốc nhẹ lên trán cô: “Em là quan trọng.”

Cô không đáp, chỉ lẳng lặng để anh nắm tay mình bước đi, cảm giác hạnh phúc lan tỏa trong lồng ngực.

Cô với anh hẹn hò đã tròn sáu tháng, những ngày vừa qua với cô là những ngày hạnh phúc nhất trong những năm tháng thanh xuân.

Cô đã từng trải qua một mối tình, từng đau đến khắc cốt ghi tâm, từng cho rằng sẽ không thể dành tình cảm cho ai được nữa. Nhưng gặp anh, cô đã dốc hết can đảm để yêu, để tin tưởng, cô dốc hết những nhiệt huyết còn lại để ở bên anh.

Cô từng cầu xin, không mong cả đời đúng, chỉ cầu lần này không chọn sai.

Cô sốt cả đêm qua, nằm liệt trên giường, anh thì đi công tác ngày mai mới về, cô không muốn vì cô mà anh xao nhãng công việc.

Chuông điện thoại vang lên, cô hắng giọng nghe máy.

“A lô.”

“Anh đây.”

Cô mỉm cười dịu dàng: “Em biết.”

“Mai anh về rồi, anh rất nhớ em.”

“Em cũng vậy.”

Đợi một hồi lâu đầu giây bên kia mới lên tiếng: “Em không khỏe, sao không nói cho anh biết?”

“Em ổn mà.” Cô cố gắng điều chỉnh giọng nói của mình bình thường nhất có thể.

Giọng nói của anh thêm phần tức giận: “Em… không thể nào mà nói được mà.”

Anh giận dữ cúp máy, cô giật mình nhìn màn hình tối đen, đây là lần đầu tiên anh tức giận với cô. Anh chưa từng to tiếng cho dù cô và anh cãi nhau to đến thế nào. Lần này chẳng lẽ cô sai rồi?

Hai giờ sáng, chuông cửa vang lên, cô mệt mỏi xuống giường, không biết giờ này là ai bấm chuông. Đến khi cánh cửa mở ra, cô hoảng sợ đến tỉnh ngủ, anh đứng trước mặt cô, khuôn mặt đầy mệt mỏi.

Anh không lên tiếng, cúi đầu nhìn chiếc váy ngủ phong phanh trên người cô, tức giận nắm tay cô kéo vào trong phòng ngủ. Anh đỡ cô nằm xuống giường, cẩn thận đắp chăn cho cô còn khong quên dặn dò: “Em cứ thử ra khỏi chăn thử xem.”

Nói xong anh bỏ ra ngoài, một tiếng sau anh quay lại với một bát cháo và một ly sữa nóng. Anh ép cô ăn hết mới cho cô ngủ tiếp. Cô nằm trong vòng tay anh, hít hà mùi hương đầy nam tính của anh, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Đôi tay thô ráp nhẹ nhàng vuốt tóc cô.

Đây là người đàn ông của cô, là người đàn ông cô yêu, cũng là người đàn ông yêu cô.

“A lô, anh đang ở đâu vậy?”

“Anh đang họp, lát gọi lại cho em sau.”

“Vâng.”

Cô cất điện thoại vào túi xách, mang chiếc áo sơ mi đến quầy thanh toán, anh thích áo sáng màu, cô chọn một chiếc sơ mi trắng mẫu mới nhất cho anh.

Đột nhiên chuông điện thoại vang lên, là của đứa bạn thân gọi đến.

“Tao đây.”

“Mày đang ở đâu?”

“Ở trung tâm thương mại, sao thế?”

“Tao vừa ở khách sạn Ova cùng anh Nam ra, đúng lúc ra khỏi phòng mày biết tao thấy ai đi vào phòng bên cạnh không?”

“Ai?”

“Người yêu mày cùng một con nữa, phòng 302, mày muốn làm gì thì cũng phải bình tĩnh, cần cứ gọi tao, nhớ chưa? Tôi chỉ muốn mày không đi vào vết xe đổ một lần nữa.”

Cô cầm túi áo sơ mi trên tay, mệt mỏi lê bước ra khỏi trung tâm thương mại, ánh nắng chói chang hắt lên khuôn mặt trắng hồng của cô. Hôm nay cô mặc chiếc váy maxi đen dài đến mắt cá chân, mái tóc nâu buộc hờ hững sau lưng.

Sau tất cả, cuối cùng cô đứng trước căn phòng 302, cánh tay giơ lên rồi hạ xuống nhiều lần, trái tim cô lúc này như vỡ vụn, ngay cả sức lực để thở cũng không còn, nước mắt như mưa lăn xuống gò má.

Gục đầu lên cửa, cô cắn môi khóc nấc lên thành tiếng, hai tay không ngừng đấm mạnh vào ngực, đau, cô rất đau. Cô còn nghĩ lần này cuộc đời sẽ không phụ cô, cô đã gặp được người đàn ông thuộc về riêng mình. Cuối cùng cô vẫn sai.

Số phòng 302 như một mũi tên đâm mạnh vào tim cô, lúc này tiếng rên thất thanh của người phụ nữ đột nhiên vọng ra.

Cô dốc hết tất cả sự cố gắng, mang hết tất cả sự cuồng nhiệt còn sót lại, nhưng ông trời phụ cô, người cô tin tưởng cũng phụ cô, tất cả phụ cô.

Lần này cô không muốn kết thúc như lần trước, gạt sạch nước mắt, cô bấm chuông cửa. Một lúc sau mới có người mở cửa. Cánh cửa mở ra, người bên trong với cô quá đỗi quen thuộc. Anh nhìn cô, không thể cất lời nào.

Cô nhìn anh, mỉm cười, nụ cười rực rỡ nhất. Vết hôn trên ngực anh còn đỏ, cô bật cười.

“Có thể nhiều năm sau em sẽ quên giọng nói của anh, quên hình bóng của anh, quên cả nỗi đau ngày hôm nay anh ban tặng. Em sẽ quên cả những gì em đã từng cố gắng vì anh, quên đi sự dịu dàng mà đầy dối trá. Những kỷ niệm dù đẹp dù xấu thời gian sẽ xóa mờ tất cả. Em nhất định sẽ quên anh!”

Cô ngừng một hồi lâu: “Ngoài sự phản bội, anh luôn là người đàn ông tốt nhất.”

Sau lưng anh xuất hiện một người phụ nữ, cô nhìn thấy rất rõ, cô gái này, còn lạ gì nữa đâu?

Cô nhếch miệng, nói: “Em gái thì nên làm tròn bổn phận làm em gái, anh trai thì không nên chăm em ở trên giường. Đúng mực thì tốt hơn.

À, phụ nữ, dù xinh đẹp hay xấu xí đều nên có hạnh phúc thuộc về riêng mình, không phải đi giành giật, dòm ngó đến hạnh phúc của người khác. Hãy đặt mình vào vị trí của họ mà suy nghĩ, để có được hạnh phúc như hiện tại, họ đã phải cố gắng vun đắp nhường nào. Hạnh phúc của họ được xây lên từ nước mắt, lỗi lầm và sự vị tha. Đừng vì sự ích kỷ của bản thân mà phá hoại hạnh phúc của người khác.

Đừng tung hô, đừng ngạo mạn cho rằng cướp được người đàn ông là mình giỏi, là mình chiến thắng. Hãy buồn vì mình chỉ giành được thứ đáng bị vứt bỏ từ lâu. Tôi sẽ gặp được người đàn ông tốt hơn, còn cô chỉ là người bắt đầu một chuỗi ngày tồi tệ bên một người đàn ông tồi.

Đừng cho rằng của tốt dùng chung, thứ tốt thì không dành cho nhiều người. Mà đàn ông tốt không dành cho cả thiên hạ, đừng cố gắng giành lấy người đàn ông tồi, người đàn ông không có sức đề kháng chỉ tốn công cô giành lấy rồi trước sau sẽ mất đi.

Nhớ nhé, phụ nữ chúng ta, đáng được yêu và đáng được trân trọng.”

Nói xong, cô quay lưng bỏ đi, để lại phía sau là sự tức giận của cô ta và sự ngỡ ngàng của anh.

Hai năm sau.

Cô gõ một dòng status mới lên trang cá nhân.

“Tình yêu, có được rồi cũng có thể mất đi. Thứ tồn tại mãi mãi chính là cảm giác. Nhiều năm rồi rôi vẫn không thể quên được cảm giác bên cạnh anh ấy, thứ cảm giác vừa ấm áp vừa mãnh liệt mà tôi không thể quên. Nhiều năm rồi, thật sự muốn hỏi rằng, anh ổn chứ, tất cả, vẫn ổn đúng không. Nhưng tôi lại không còn dũng khí như năm ấy…”

Mười phút sau chuông điện thoại vang lên báo có tin nhắn, dãy số điện thoại mà cô đã xóa nhưng không thể nào lãng quên.

“Anh vẫn ổn, xin lỗi em.”

Cô mỉm cười, nước mắt lăn dài, cô bấm xóa tin nhắn.

Tất cả, chỉ kết thúc và vẻn vẹn trong sáu chữ ấy thôi.

Với cô, đây mới là kết thúc, đây mới thực sự là kết thúc cho tình cảm của cô và anh.

Bình luận